Thứ Ba, 10 tháng 6, 2014

Chợt !

Ta lặng lẽ ngang về qua lối cũ
Quán cóc hè bình dị ngày nao
Vẫn chỗ ngồi thân thuộc hôm nào
Còn in dấu dáng Người ngày ấy !

Ta lặng lẽ qua từng con phố nhỏ
Có dáng Người từng in dấu chân qua
Vẫn nồng nàn và vẫn mãi chưa xa
Dù ngày tháng qua biết Người còn nhớ ?

Người đến ngang qua đời Ta thật khẽ
Ta thoáng qua Người như gió thoảng qua
Là cảm xúc _ là men say có thể
Chợt đến _ chợt đi Người có bâng khuâng ?!

Ta vẫn thế _ vẫn như Ta bình dị
Chẳng thể nào chạm tới khoảng vô không
Người cũng thế _ cũng xa tầm tay với
Xa mãi xa _ dù khoảng cách rất gần !

Winter _ 11.06.201


Chủ Nhật, 8 tháng 6, 2014

Tháng 6 _ Viết cho những ngày '' Mưa _ Nắng '' đan xen !

Tháng 6 về mang theo những cơn mưa bất chợt, đan xen những cái nắng nóng như thiêu của Sài Gòn lộng lẫy sắc màu .

Ta lạc bước vào những khoảng mông lung của ký ức tháng 6 ngày xa, những cái bất chợt của một thời vụn dại. Những cái đan xen của ngày xa ấy, giờ lại ùa về với ký ức mong manh.

Lại mưa, tháng 6 với những cơn mưa vô tình đến hững hờ nhiều cảm xúc. Biết bao nhiêu cái gọi là để đủ cho một cõi tạm bợ, vô thường !

Tháng 6 _ tháng của những ngày mưa :
_ Mưa của nụ cười hòa lẫn vị nặm của nước mắt hòa chung, hay mưa của hạnh phúc đôi khi không trọn vẹn mà ta cố giấu khi lăn dài trên khóe mi ? Hay mưa của sự nhớ nhung vô tình bất chợt ? Là thế đấy, cứ mỗi hạt mưa lại gieo vào lòng ta bao nhiêu niềm sâu thẳm, suy tư ...
_ Mưa làm ta nhớ, nhớ mãi cái ngày ấy. Ngày mà Ta và Người mãi mãi là hai đường thẳng song song, không điểm dừng .
_ Giờ đây, vẫn tháng này ... vẫn là những cơn mưa làm ta nhớ . Dù thời gian có qua nhanh hay có phai mờ từng kỷ niệm, nhưng những hạt mưa ngày ấy và bây giờ chẳng khác gì nhau. Chỉ khác chăng mưa bây giờ Người có còn nhớ như Ta đang nhớ ?

Thường thì sau cơn mưa sẽ có cầu vòng xuất hiện làm ấm không gian lạnh lẽo sau màn mưa, không biết là đúng không ??? !!! Nhưng trong tim Ta, dù mưa có thế nào đi nữa thì thường sau mỗi cơn mưa vẫn có cầu vòng. Cầu vòng tình yêu !

Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014

Khúc Tự Tình !

Bước lang thang trên từng con phố nhỏ
Để nghe lòng dịu nhẹ những nỗi đau
Hạnh phúc đâu hay chỉ là ảo ảnh
Gần thật gần hay xa mãi tầm tay ?

Ngày mai đâu ta tìm hoài chẳng thấy
Dáng một người mà ta mãi hàng mong
Hay chỉ là một thoáng mông lung
Người chợt đến chợt đi và xa ... mãi ?

Thoáng một phút ta nghe lòng khoắc khoải
Từng chiều vàng thơ thẩn nhớ mong ai
Người ở đó sao tay hoài không tới
Chợt vỡ òa ... người xa mãi còn đâu ?

Sao cứ nhớ cứ thương hoài không nỡ
Vội muốn quên nhưng chẳng thể nào quên
Cứ nồng nàn cứ vẫn mãi vấn vương
Cho nối tiếc cứ đong đầy nỗi nhớ !

08/06/2014 _ Winter