Em & Đêm !
Đêm thanh vắng tiếng côn trùng rả rít
Thức cùng ta độc thoại với đêm khuya
Ngàn vì sao tinh tú cũng quy về
Chia sẻ với cô đơn cùng nỗi nhớ !
Dù cố nén nhưng sao môi vẫn đắng
Giọt lệ nhòa thành tiếng nấc trong đêm
Khóc cho em hay em khóc cho ai
Khi quá khứ là nỗi đau ngày cũ !
Ngàn nỗi nhớ cứ ùa về một lúc
Cùng với đêm thức kể chuyện ê a
Rằng đời ta: ''sao nhiều quá chua ngoa
Khi bất chợt ngọt ngào thành cay đắng ''
Đêm biết không chỉ có đêm là bạn
Thức cùng em và chia sẻ cùng em
Sẵn sàng lắng nghe những lúc em buồn
Chia sẽ hết niềm vui và nước mắt !
Chỉ có đêm là thương em nhiều nhất
Bên cạnh em và sánh bước cùng em
Khi nụ cười vội vã bỏ em đi
Nhưng duy nhất có đêm là ở lại !
Đêm biết không em yêu loài hoa dại
Tuy đơn sơ không hương sắc mặn mà
Không nồng nàn quyến rũ kiêu sa
Nhưng mộc mạc đơn sơ và giản dị !
Em với đêm vẫn êm đềm : đêm nhé
Vẫn nồng nàn như những kẻ yêu nhau
Mặc trước sau có thay đổi thế nào
Vì tất cả chỉ đêm là duy nhất !
_ Winter _
Nỗi buồn đem gởi vào đêm
Trả lờiXóaNồng nàn hoa dại bên thềm nhẹ đưa!
Nhờ cơn gió nhẹ thoáng đưa
XóaBồng bềnh hoa dại ngất ngây thoảng buồn !